(¯*°.Bách Hiểu Đường chào đón bạn.°*¯)


Welcome to Bách Hiểu Đường

Bách Hiểu Đường, cái tên này thật ra là do momo trong một lần coi ngôn tình tiểu thuyết ghi lại vào Database. Cũng không hiểu vì sao cái tên này ban đầu có nghĩa là nơi lưu giữ thông tin, lại biến thành cửa hàng thuốc. Điều đáng ngạc nhiên hơn cả chính là tiền thân của nó lại là HKS, không biết từ lúc nào bị biến hóa thành Bách Hiểu Đường, và cuối cùng là trở thành biểu tượng riêng cho web. Theo một quan điểm nào đó, thì momo và hakira rất có duyên với ba từ này, đổi mấy lần rồi cũng quay về với nó a~~ 

Có câu “Quốc có quốc pháp, gia có gia quy” nên nhập gia thì phải tùy tục. 

Bạn là fan đam mỹ, SA và thích BL hãy ủng hộ chúng tôi bằng cách like và comment thật nhiệt tình. Nếu bạn dị ứng với BL nhưng vô tình lạc chân vào đây thì xin click back. Chúng tôi không thích bị nói xấu bằng những comment thiếu thiện chí.

Nếu bạn không thích comment, không sao cả, hãy like để chúng tôi có động lực viết/trans fic tiếp.

Thân. 

 

 

[Truy Việt] Ẩm Thanh Phong – 1


Author: Quang Hoan Thị

Edit : Bão.

Pairing: Truy Mệnh x Lăng Việt [Thủy Tiên], Lăng Việt x Đồ Tô.

Status: Oneshot.

Note: Vui lòng không mang hỏi Bách Hiểu Đường.

Lưu ý: Fic vẫn chưa xin per. Đọc tiếp

[Trans][ChanBaek] Thượng Đế Cũng Biết Tôi Yêu Cậu – Chương 5


Chương 5:

Phác Xán Liệt ngồi trong phòng học trưng ra bản mặt mà dùng đầu ngón chân suy nghĩ cũng biết hắn hiện tại tâm tình không tốt. Lại càng không cần nói trên người hắn đang phát ra một cỗ sát ý theo kiểu “Bùng nổ vũ trụ “, tỏa dần ra xung quanh. Thế cho nên trong  phạm vi ba thước xung quanh hắn đã như không thấy  vết chân, tất cả mọi người ngồi cách hắn càng xa bao nhiêu càng tốt, tự lo giữ mạng cho bản thân mình.

Thậm chí ngay cả giáo viên cũng theo bản năng đi vòng một cái, không muốn đứng gần hắn một chút nào.

Ngô Thế Huân khẽ đẩy đẩy cánh tay của Lộc Hàm, hạ giọng giống như buôn dưa buổi sáng.

Đọc tiếp

[Trans][HunHan] Become Strangers – Chương 26


Chương 26:

 

Từ bách hóa Gia Hằng đi ra đã qua chín giờ rồi. Hai người xách theo bao lớn bao nhỏ đứng đợi ở dưới ngọn đèn đường, gió đêm thổi vun vút.

 

“Còn muốn mua gì nữa không?”

 

Lộc Hàm nhìn qua mấy túi đồ trên tay, run run hỏi.

 

“Ừm…” Kim Chung Nhân nhìn xung quanh, hương đêm tràn đầy mùa xuân khiến hắn có chút xao động, tuy rằng quan hệ với người nhà không tốt, nhưng bầu không khí tết đến vẫn khiến con người ta nao lòng.

Đọc tiếp

[Trans][HunHan] Ai Ca – P1 – Chương 7


Chương 7:

 

Khi tan học tôi mới nhớ tới, sáng hôm qua Lộc Hàm nói ngày hôm nay sẽ đến lớp trả tiền cho tôi. Thế nhưng cả sáng nay cậu ấy không có tới, như vậy cậu ấy hẳn sẽ đến vào buổi chiều. Nghĩ tới đây, tế bào toàn thân tôi hình như có điểm dị thường, chết tiệt, tôi biết mình bắt đầu mong đợi rồi.

 

Thế nhưng tôi lại thầm nghĩ, cũng tốt, ngày hôm nay qua đi tôi và Lộc Hàm hẳn là sẽ không còn xuất hiện cùng nhau nữa, thực sự con tim chỉ muốn hoài niệm mà thôi. Gần đây có quá nhiều thứ khiến bản thân gục ngã.

Đọc tiếp

[Trans][ChanBaek] Nửa Khúc Tình Ca – Chương 7


Chương 7:

 

Từ lúc ấy Biện Bạch Hiền đã hạ quyết tâm yếu nỗ lực giành thành tích, cậu không muốn buông tha mỗi một cơ hội, bởi vì không chiếm được so với có rồi mất đi càng đáng sợ hơn, tuy rằng chưa từng là của mình, thế nhưng vẫn sợ đến tư cách để nhìn cũng không có.

 

Rõ ràng đó là một niềm tin rất xa xôi, nhưng sao vẫn cảm thấy thật gần. Thật giống như con thuyền nhỏ bập bềnh trôi về chốn xa trên con sông thời gian dài đằng đẵng, có cô đơn trải qua sự dai dẳng của lịch sử bao nhiều lần vẫn chỉ đơn độc một mình, nhưng coi như là mê mê man mang cũng tốt, trôi dạt vô bờ cũng tốt, chúng ta cũng không phải là người xấu, có thể càng lún càng sâu, sao lại nhẫn tâm vùi dập nó, chí ít giờ khắc này từ con thuyền ấy tôi vẫn có thể đứng nhìn người mình yêu hạnh phúc.

Đọc tiếp

[Trans][ChanBaek] Lặng Thầm Yêu – Chương 17


Chương 17:

 

Biện Bạch Hiền bị Ngô Phàm đẩy đi ra, hai người vẫn trầm mặc không nói gì, cho đến khi tới một nơi vắng người, Biện Bạch Hiền rốt cục mở miệng: “Anh muốn hỏi cái gì thì hỏi đi.”

 

“Tôi cũng không định hỏi gì cả, tuy rằng nghĩ có điểm kỳ quái, thế nhưng nếu như cậu không muốn nói, tôi sẽ không hỏi.” Ngô Phàm đạm nhiên giải thích. Ngô Phàm biết Biện Bạch Hiền không thích đàm luận chuyện của mình với người khác, cho nên dù trong lòng có rất nhiều nghi ngờ, cũng tận lực ngăn chặn không đi hỏi, nhìn bộ dạng của Biện Bạch Hiền tựa hồ đã có những hồi ức không mấy tốt đẹp, vậy càng không nên hỏi ra những câu chuyện thương tâm nữa.

Đọc tiếp

[Trans][HunHan] Become Strangers – Chương 25


Chương 25:

 

Đầu ngón tay vì nắm chặt mà sưng đỏ, hắn mạnh mẽ ngẩng đầu lên, dùng hai tròng mắt đầy tơ máu nhìn Lộc Hàm, vừa sắc bén vừa đáng sợ.

 

“Lộc Hàm, em không cần thương hại.”

 

Bình tĩnh, hắn gằn từng chữ một.

 

“Ừ.”

Đọc tiếp

[Trans][HunHan] Ai Ca – P1 – Chương 6


Chương 6:

 

Tôi hoàn toàn không ngờ chủ nhiệm lớp lại lợi dụng thời gian thể dục buổi sáng để mời tôi đến văn phòng làm việc, phỏng chừng là bởi vì chuyện đi học muộn, nhưng tôi vẫn mơ hồ có loại dự cảm bất lành.

 

Tôi cúi đầu đi ở trên hành lang dài hun hút, trong đầu hỗn loạn rối bời. Đến bây giờ tôi mới ngẫm lại bản thân mình trong khoảng thời gian này thực sự rất khác thường, vốn nên tập trung vào thời kỳ then chốt, tôi lại học hành không chú ý, ngồi trong lớp lại suy nghĩ vẫn vơ.

 

Kỳ thực nên sớm tỉnh lại, không phải sao.

Đọc tiếp

[Trans][HunHan] Become Strangers – Chương 24


Chương 24:

Mùa đông.

Cho dù ánh dương cũng không át nổi hơi lạnh tỏa ra từng những bông hoa tuyết. Nhè nhẹ từng sợi, vô tình chui vào trái tim người qua đường.

Dừng xe ở một bãi đất trống bên ven đường, Kim Chung Nhân cách cửa sổ xe nhìn căn nhà nhỏ bị tuyết trắng bao phủ bốn phía, trong ánh mắt hiện lên sự ảo não và phiền muộn. Đọc tiếp

[Longfic][HunHan] Mộng – Chap 57


Chap 57

Cội nguồn tạo thành linh hồn, sau đó đem bản gốc lưu lại, phân tán bản sao khắp vũ trụ. Bản sao khi được phát tán lại tự phân chia ra rất nhiều bản sao khác. Ở một nơi, tại một thời điểm nào đó đôi khi bạn sẽ gặp được một người giống bạn như đúc nhưng lại không có quan hệ huyết thống.

“Thế Huân, ngươi có thấy Nhất Minh sáng giờ là lạ không?” – Ghé sát vào tai Thế Huân, Lộc Hàm nhỏ giọng nói.

“Ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi.” – Thế Huân nhích người ra, mặc dù Lộc Hàm cũng là nam nhân nhưng không hiểu sao khi cậu thì thầm vào tai hắn, hắn lại cảm thấy có cái gì đó là lạ.

Phi Thanh trông bộ dáng Nhất Minh liếc nhìn cả hai bằng ánh mắt phi thường khinh bỉ, hai đứa này thật sự là chỉ số thông minh không sử dụng được mà. Nói lén mà để người khác nghe hết thế này, thật là quá không chuyên nghiệp.

“Phi Thanh công tử, bọn họ quay sang kìa.” – Phương Lăng Việt đội lốt chú chó nhỏ đang giả bộ ngủ lên tiếng nhắc nhở Phi Thanh.

Nó thật sự muốn hét lớn lên, Nhất Minh rõ ràng là đang hành hạ nó mà. Cái gì mà Phương Lăng Việt sẽ giúp đỡ nó chứ, từ hôm qua đến giờ cứ luôn bị nhắc hết chuyện này đến chuyện khác, nào là cơ mặt, bộ dáng, hình tượng ra sao, bắt bẻ đủ chuyện. Có giỏi thì hắn diễn Nhất Minh đi, có biết nó gồng mình cho giống mệt thế nào không.

Đọc tiếp