(¯*°.Bách Hiểu Đường chào đón bạn.°*¯)


Welcome to Bách Hiểu Đường

Bách Hiểu Đường, cái tên này thật ra là do momo trong một lần coi ngôn tình tiểu thuyết ghi lại vào Database. Cũng không hiểu vì sao cái tên này ban đầu có nghĩa là nơi lưu giữ thông tin, lại biến thành cửa hàng thuốc. Điều đáng ngạc nhiên hơn cả chính là tiền thân của nó lại là HKS, không biết từ lúc nào bị biến hóa thành Bách Hiểu Đường, và cuối cùng là trở thành biểu tượng riêng cho web. Theo một quan điểm nào đó, thì momo và hakira rất có duyên với ba từ này, đổi mấy lần rồi cũng quay về với nó a~~ 

Có câu “Quốc có quốc pháp, gia có gia quy” nên nhập gia thì phải tùy tục. 

Bạn là fan đam mỹ, SA và thích BL hãy ủng hộ chúng tôi bằng cách like và comment thật nhiệt tình. Nếu bạn dị ứng với BL nhưng vô tình lạc chân vào đây thì xin click back. Chúng tôi không thích bị nói xấu bằng những comment thiếu thiện chí.

Nếu bạn không thích comment, không sao cả, hãy like để chúng tôi có động lực viết/trans fic tiếp.

Thân. 

1402212185190_middle

 

[Trans][HunHan] Become Strangers – Chương 13


Chương 13:

 

Chiếc đồng hồ trên tường thong thả quay tròn, mỗi một bước nhảy đều phát ra âm thanh tí tách nặng nề, trong căn phòng yên lặng có vẻ khác thường, mà người ta cũng trầm mặc không kém.

 

Lộc Hàm xoa xoa tay, có chút thấp thỏm nhìn hắn ngồi ở ghế sô pha.

 

Hắn sắc mặt âm trầm, cánh môi phiếm bạc, trong mắt chứa đầy sự thô bạo, hắn cứ ngồi lặng thinh như vậy, như một dã thú đang ngủ đông.

Đọc tiếp

[Đam Mỹ] Trọng Sinh Chi Trung Khuyển Lai Tập – Chương 9


Mục Cảnh Thần

Sau khi rời khỏi phòng, Lăng Hiên cũng không tính quay lại chỗ Phương Tử đang coi mắt, mà là trực tiếp chạy về nhà .

Trong cửa hàng vẫn còn đèn sáng, hẳn là Phương Vũ Minh đang ở. Nhưng mà kỳ quái là, Lăng Hiên đi vào cũng không có nhìn đến thân ảnh cao lớn của Phương Vũ Minh.

“Còn định hẹn hắn cùng đi uống rượu.” Lăng Hiên có chút thất vọng nhìn chung quanh cửa hàng, xác định không có phát hiện Phương Vũ Minh thân ảnh, đành phải uống rượu một mình. Bất quá nếu Phương Vũ Minh không ở nơi này, vì cái gì còn muốn bật đèn hơn nữa mở rộng cửa? Vấn đề nhỏ này chỉ ở trong đầu Lăng Hiên chuyển một vòng liền tiêu tán . Đương nhiên, vì tỏ vẻ chính mình là một nhân viên đủ tư cách, hắn vẫn chạy tới xem xét ngăn kéo quầy thu ngân.

Có vẻ mọi thứ đều không có hư hao gì. Đọc tiếp

[Đam Mỹ] Trọng Sinh Chi Trung Khuyển Lai Tập – Chương 8


Biến hóa

Lăng Hiên phát hiện định lực của bản thân đã được tô luyện đến trình độ cao lắm rồi, lúc trước hắn chỉ cần nhìn đến Lục Thanh Hoa xuyên áo sơmi thiếu buộc hai cái nút thắt, hơi hơi lộ ra ngực, hắn liền mặt đỏ hơn nữa xuân tâm nhộn nhạo . Mà hiện tại, ngay cả Lục Thanh Hoa bác trống trơn bày ra bộ dạng tối liêu nhân nhất, tư thế nằm ở trên giường nhậm quân thải kiết*, hắn đều cảm giác có chút ngán.

*Nguyên văn: 任君采拮 (Ta chỉ hiểu đại khái là ‘chờ ngài chà đạp’ ==)

Khi Lục Thanh Hoa lại một lần nữa tiến lên, Lăng Hiên ngay tức khắc phản xạ có điều kiện đẩy ra. Nhưng mà, Lăng Hiên lại phát hiện chính mình phán đoán sai lầm . Lục Thanh Hoa lúc này chính là đem áo khoát mặc lại đàng hoàng, khôi phục nhất quán cao ngạo tư thái, lạnh lùng nhìn Lăng Hiên:“Ngươi là ai?”

“Ta?” Lăng Hiên chớp ánh mắt, hồi đáp:“Lăng Hiên a.” Đọc tiếp

[One-shot][ChanBaek] HB.3


Long, sinh vật cao ngạo, lạnh lùng, mang theo lời chúc phúc của thần giới. Trong mắt long, ngoại trừ hai từ ‘trách nhiệm’ ra, mọi thứ khác đều không đáng tồn tại.

“Bên ngoài kia có gì đẹp, tại sao ngày nào anh cũng nhìn thế?” – Ôm lấy thân thể ấm áp kia từ phía sau, chiều cao của cả hai không hơn kém nhau là mấy. Nhưng khoảng cách trong tim lại là vô tận.

“Một con rồng không thể bay. Ngay cả một cái ngắm nhìn thế gian cũng không thể sao?” – Giọng nói dịu dàng mang theo sự bất lực của Xán Liệt, như một liều thuốc an thần dành cho Bạch Hiền. Đọc tiếp

[Trans][HunHan] Become Strangers – Chương 12


Chương 12:

 

Công ty đã xóa vết nhơ trong hồ sơ, Ngô Thế Huân tìm công việc quả nhiên thuận lợi không ít.

 

Hắn một lần nữa đem hồ sơ lý lịch đến mấy công ty nước ngoài nổi danh. Không cần đợi vài ngày đã nhận được thông báo phỏng vấn.

 

Điều này làm cho lòng tin của Ngô Thế Huân khôi phục không ít, đối với phỏng vấn cũng càng thêm coi trọng.

Đọc tiếp

[Longfic][HunHan] Mộng – Chap 48


Chap 48

Thấy Nhất Minh đang đứng trầm tư giữa không trung, Phi Thanh liền hóa thành một chú chim nhỏ, bay đến đậu lên vai của Nhất Minh.

“Đang nghĩ gì mà chuyên tâm thế?” – Phi Thanh lên tiếng trêu ghẹo.

“Không có gì.” – Nhất Minh vẫn không nhúc nhích, chỉ có khóe môi khép mở tạo nên âm thanh.

“Lo lắng sau này sẽ không ra tay được với bọn họ à?” – Nhìn xuống bên dưới, Thế Huân đang dạy kiếm cho Lộc Hàm, Phi Thanh đột nhiên cười khúc khích.

“Chim này, chúng ta đã sống bao nhiêu lâu rồi nhỉ?” – Nhất Minh không hồi đáp, mà hỏi một câu hỏi khác.

“Không rõ nữa, lâu quá rồi chẳng nhớ.” – Nụ cười trên môi của Phi Thanh đột nhiên biến mất, bầu không khí ảm đạm liền bao trùm lấy cả hai – “Cũng không muốn nhớ.”

“Ngươi có nhớ nhiệm vụ đầu tiên làm không?” – Nhất Minh lại hỏi tiếp.

“Mi hỏi chuyện đó làm chi?” – Phi Thanh đột nhiên cảm thấy bực bội – “Quên hết đi, chúng ta không cần những thứ cảm xúc này.”

“Ngươi nói cũng phải.” – Khóe môi Nhất Minh khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười như có như không – “Là ta nghĩ quá nhiều, sinh mệnh của thế gian này chỉ là hữu hạn, còn chúng ta là vô hạn. Nếu cứ mãi để tâm vào, thì trước sau gì khổ cũng chỉ là bản thân.”

“Nghĩ thoáng là tốt rồi.” – Phi Thanh cũng thở phào nhẹ nhỏm. Sau đó thì chuyển đề tài – “À, ta hỏi này, có lần mi nói cấp tăng thì chiều cao cũng tăng, sao chiều cao của mi không thay đổi thế?” Đọc tiếp

[Longfic][HunHan] Mộng – Chap 47


Chap 47

Sau khi cả bọn đã ‘cơm no, rượu say’ chuẩn bị lên đường thì phát hiện một chuyện rất nghiêm trọng, chính là… trời lại tối rồi. Xem ra đành phải tiếp tục ‘màn trời chiếu đất’ thêm một ngày nữa thôi.

“Nhất Minh, anh đang suy nghĩ gì thế?” – Trong bóng đêm với ánh sáng đom đóm lập lòe, Thế Huân lên tiếng hỏi Nhất Minh.

“Cấp độ hiện tại của chúng ta, sau khi ra khỏi khu rừng này, chắc sống không thọ.” – Nhất Minh là người theo chủ nghĩa trực tiếp, bỏ râu ria. Cho nên nói chuyện đôi khi nghe rất mất cảm tình.

“Ai, anh bi quan quá đấy, thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng thôi.” – Lộc Hàm thì lại không tán thành với cách nói này của Nhất Minh.

“Bộ dạng của hai người quá tầm thường, đương nhiên là chẳng có gì lo lắng rồi.” – Phi Thanh lên tiếng phản bác. Đọc tiếp

[Longfic][HunHan] Mộng – Chap 46


Chap 46

Bóng tối bao trùm khắp khu rừng, với thể lực của một người lớn và ba đứa nhóc, trong đó có một đứa bất tỉnh. Từ tinh mơ đến bây giờ ngay cả một giọt nước cũng chưa nếm qua, không cần đến dã thú ăn thịt, cũng đã chết vì đói rồi.

“Không đi nữa, không đi nữa.” – Phi Thanh ngồi phịch xuống đất lên tiếng than thở.

“Thế Huân, tôi nghĩ đi mãi thế này cũng không phải là cách hay.” – Lộc Hàm cũng dừng lại, nhìn Thế Huân.

“Thôi mọi người dừng lại nghỉ một lát đi, đợi Nhất Minh tỉnh lại hỏi xem.”

Thế Huân cảm thấy bản thân thật sự quá vô dụng, cái gì cũng phải dựa vào cái vị đang bất tỉnh nhân sự sau lưng. Nhưng còn cách nào khác, bản năng sinh tồn ở nơi này của hắn là số 0, còn võ công cũng không thể vận dụng. Hắn bây giờ cứ như một oa nhi mới sinh, mặc người ta bày trí, ngay cả một chút phản kháng cũng không thể. Đọc tiếp

[Trans][HunHan] Become Strangers – Chương 11


Chương 11:

 

Sau hai tháng từ ngày hắn thất nghiệp.

 

Không công việc, không thu nhập, mỗi ngày ăn uống ngủ nghỉ miễn phí trong nhà cậu, thỉnh thoảng lương tâm phát tác cũng biết hỗ trợ quét tước vệ sinh, còn không thì ngủ cả ngày, quả thực chẳng khác gì ông hoàng.

 

Mỗi khi thấy Lộc Hàm lén đếm từng đồng tiền lẻ trong phòng, hắn đều nghĩ mình thật đê tiện, cậu đã rút cạn sạch tiền trong ngân hàng, còn hắn lại đeo bám ăn không mặc không.

Đọc tiếp

[Longfic][HunHan] Mộng – Chap 45


Chap 45

Chia tay Thế Huân và Lộc Hàm, Phi Thanh và Nhất Minh chậm rãi đi trở về phòng. Đang đi nữa đường Nhất Minh bổng cảm thấy chống mặt, trước mắt trở nên tối sầm. Sau đó thì bất tỉnh nhân sự, khiến cho Phi Thanh đi phía sau hết sức sợ hãi. Cũng may Tư Đồ Vũ đúng lúc đi ngang tốt bụng giúp đỡ. Nếu không Phi Thanh thật không biết cách nào để đưa Nhất Minh về phòng.

“Không sao chứ?” – Phi Thanh lo lắng hỏi khi nhìn thấy Nhất Minh mở mắt.

Nhất Minh nhất thời vẫn chưa lấy lại sự tỉnh táo vốn có. Tuy nhiên, bản thân Nhất Minh vẫn rất mẫn cảm với sự tồn tại của người lạ, cho nên chỉ im lặng thay cho câu trả lời rằng bản thân không sao.

“Mỹ nam, dù em là ‘Linh’ đi nữa, thì cũng không nên quá lạm dụng sức mạnh của bản thân như thế. Nếu như lúc nảy anh không vô tình đi ngang qua. Thì bây giờ em đã là một thi thể rồi.” – Dòm khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc gì của Nhất Minh, Tư Đồ Vũ liền nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng. Đọc tiếp