(¯*°.Bách Hiểu Đường chào đón bạn.°*¯)


Welcome to Bách Hiểu Đường

Bách Hiểu Đường, cái tên này thật ra là do momo trong một lần coi ngôn tình tiểu thuyết ghi lại vào Database. Cũng không hiểu vì sao cái tên này ban đầu có nghĩa là nơi lưu giữ thông tin, lại biến thành cửa hàng thuốc. Điều đáng ngạc nhiên hơn cả chính là tiền thân của nó lại là HKS, không biết từ lúc nào bị biến hóa thành Bách Hiểu Đường, và cuối cùng là trở thành biểu tượng riêng cho web. Theo một quan điểm nào đó, thì momo và hakira rất có duyên với ba từ này, đổi mấy lần rồi cũng quay về với nó a~~ 

Có câu “Quốc có quốc pháp, gia có gia quy” nên nhập gia thì phải tùy tục. 

Bạn là fan đam mỹ, SA và thích BL hãy ủng hộ chúng tôi bằng cách like và comment thật nhiệt tình. Nếu bạn dị ứng với BL nhưng vô tình lạc chân vào đây thì xin click back. Chúng tôi không thích bị nói xấu bằng những comment thiếu thiện chí.

Nếu bạn không thích comment, không sao cả, hãy like để chúng tôi có động lực viết/trans fic tiếp.

Thân. 

1402212185190_middle

 

[Trans][HunHan] Ai Ca – P1 – Chương 6


Chương 6:

 

Tôi hoàn toàn không ngờ chủ nhiệm lớp lại lợi dụng thời gian thể dục buổi sáng để mời tôi đến văn phòng làm việc, phỏng chừng là bởi vì chuyện đi học muộn, nhưng tôi vẫn mơ hồ có loại dự cảm bất lành.

 

Tôi cúi đầu đi ở trên hành lang dài hun hút, trong đầu hỗn loạn rối bời. Đến bây giờ tôi mới ngẫm lại bản thân mình trong khoảng thời gian này thực sự rất khác thường, vốn nên tập trung vào thời kỳ then chốt, tôi lại học hành không chú ý, ngồi trong lớp lại suy nghĩ vẫn vơ.

 

Kỳ thực nên sớm tỉnh lại, không phải sao.

Đọc tiếp

[Trans][HunHan] Become Strangers – Chương 24


Chương 24:

Mùa đông.

Cho dù ánh dương cũng không át nổi hơi lạnh tỏa ra từng những bông hoa tuyết. Nhè nhẹ từng sợi, vô tình chui vào trái tim người qua đường.

Dừng xe ở một bãi đất trống bên ven đường, Kim Chung Nhân cách cửa sổ xe nhìn căn nhà nhỏ bị tuyết trắng bao phủ bốn phía, trong ánh mắt hiện lên sự ảo não và phiền muộn. Đọc tiếp

[Longfic][HunHan] Mộng – Chap 57


Chap 57

Cội nguồn tạo thành linh hồn, sau đó đem bản gốc lưu lại, phân tán bản sao khắp vũ trụ. Bản sao khi được phát tán lại tự phân chia ra rất nhiều bản sao khác. Ở một nơi, tại một thời điểm nào đó đôi khi bạn sẽ gặp được một người giống bạn như đúc nhưng lại không có quan hệ huyết thống.

“Thế Huân, ngươi có thấy Nhất Minh sáng giờ là lạ không?” – Ghé sát vào tai Thế Huân, Lộc Hàm nhỏ giọng nói.

“Ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi.” – Thế Huân nhích người ra, mặc dù Lộc Hàm cũng là nam nhân nhưng không hiểu sao khi cậu thì thầm vào tai hắn, hắn lại cảm thấy có cái gì đó là lạ.

Phi Thanh trông bộ dáng Nhất Minh liếc nhìn cả hai bằng ánh mắt phi thường khinh bỉ, hai đứa này thật sự là chỉ số thông minh không sử dụng được mà. Nói lén mà để người khác nghe hết thế này, thật là quá không chuyên nghiệp.

“Phi Thanh công tử, bọn họ quay sang kìa.” – Phương Lăng Việt đội lốt chú chó nhỏ đang giả bộ ngủ lên tiếng nhắc nhở Phi Thanh.

Nó thật sự muốn hét lớn lên, Nhất Minh rõ ràng là đang hành hạ nó mà. Cái gì mà Phương Lăng Việt sẽ giúp đỡ nó chứ, từ hôm qua đến giờ cứ luôn bị nhắc hết chuyện này đến chuyện khác, nào là cơ mặt, bộ dáng, hình tượng ra sao, bắt bẻ đủ chuyện. Có giỏi thì hắn diễn Nhất Minh đi, có biết nó gồng mình cho giống mệt thế nào không.

Đọc tiếp

[Trans][HunHan] Become Strangers – Chương 23


Chương 23:

 

Lộc Hàm đối với Ngô Thế Huân vĩnh viễn khoan dung.

 

Không phải từ trước đến nay, cũng không phải luôn luôn, mà là vĩnh viễn.

 

Cho nên nhìn chàng trai đang ngồi chăm chú trên băng ghế nhỏ kia, Lộc Hàm thở dài, tiếp tục gục đầu xuống bắt tay vào việc nhặt rau.

Đọc tiếp

[Longfic][HunHan] Mộng – Chap 56


Chap 56

Thiên vừa mới bắt đầu hừng sáng, cả bốn người đã khăn gói lên đường, bộ dáng lén lút, hành vi khả nghi, nhìn từ góc độ nào cũng thấy, bọn họ là kẻ gian. Phi Thanh trong hình dạng một chú chim nhỏ lông vàng nằm chu mỏ trên đầu của Nhất Minh. Lộc Hàm thì dựa vào ngực của Thế Huân ngủ say như heo.

“Nhất Minh, còn sớm sao ngươi không ngủ chút nữa đi?” – Thấy Nhất Minh cứ nhìn vào Thông Hành hai hàng lông mày cứ nhíu chặt lại hắn liền lên tiếng.

“Ngươi xem..” – Nhất Minh không trả lời mà chỉ vào một con đường – “Chúng ta khởi hành từ đây..” – Ngón tay di chuyển sang một con đường khác – “…đi tới đây..” – Tiếp tục di chuyển – “…rồi qua đây thì đến kinh thành.”

Đọc tiếp

[Trans][ChanBaek] Thượng Đế Cũng Biết Tôi Yêu Cậu – Chương 4


Chương 4:

Tục ngữ nói cấm có sai, phúc thì chẳng bao giờ tới cùng nhau nhưng họa thì luôn kéo đến cả đám.

Ngay khi bốn anh em nhà họ Biện vẫn còn đang hóa đá thì Biện Bạch Hiền đã tươi cười chạy tới phòng của Phác Xán Liệt. Cảnh tượng anh em chạm trán là không thể tránh khỏi.

“Anh cả, anh hai, chị ba, chị tư? Sao mọi người lại ở đây?” Biện Bạch Hiền vừa ngẩng đầu liền thấy bốn gương mặt quen thuộc.

Đọc tiếp

[Trans][ChanBaek] Thượng Đế Cũng Biết Tôi Yêu Cậu – Chương 3


Chương 3

Sân trường vào sáng sớm không khí tươi mát. Những học sinh rèn luyện thân thể cùng học bài buổi sáng ngày càng đông.

Phác Xán Liệt chạy bộ về, đầu tiên là tắm nước lạnh lấy lại tinh thần, đang chuẩn bị đem quần áo đã được giặt sạch lên tầng thượng phơi thì Ngô Thế Huân đột nhiên từ không khí rơi xuống, vội vàng vọt tới, kéo Phác Xán Liệt như chạy loạn, “Mau, mau, mau tìm một chỗ mà trốn đi! Xảy ra chuyện lớn rồi!”

“Gặp quỷ à ? Mới sáng sớm ra cậu nổi điên cái nỗi gì?” Phác Xán Liệt gạt tay Ngô Thế Huân xuống “Trốn cái gì mà trốn? Tôi giết người hay phóng hỏa?”

Đọc tiếp

[Trans][HunHan] Ai Ca – P1 – Chương 5


Chương 5:

 

Trong cửa hàng bán văn phòng phẩm, tôi đứng làm bộ lơ đãng lật đi lật cái mấy cuốn tập mà mình lúc này chẳng cần mua. Tôi chỉ là muốn mượn cớ để liếc nhìn cậu ấy mà thôi.

 

Bởi vì lúc này Lộc Hàm đang đứng bên cạnh tôi.

 

Cậu ấy dùng đầu ngón tay lật qua từng trang vở, tỉ mỉ tìm kiếm cuốn tập nào hợp với mình. Những chỗ đầu ngón tay cậu ấy lướt qua biến thành làn khói mỹ hảo ngũ sắc, sau đó đánh thẳng vào thị giác của tôi.

Đọc tiếp

[Trans][HunHan] Become Strangers – Chương 22


Chương 22:

 

Dừng xe đứng ở trong con hẽm nhỏ hẹp, Ngô Thế Huân không mở đèn xe, để nó yên lặng chìm ẩn trong bóng tối, âm thầm nhìn người đàn ông vừa bước xuống xe máy vừa cười rạng rỡ.

 

Ánh mắt quét qua những ngôi nhà phụ cận, cùng con đường hẹp thi thoảng xuất hiện một ổ gà, Ngô Thế Huân âm trầm tiếp tục quay về nhìn người nọ. Thẳng thắn mà nói, chính hắn cũng không biết vì sao bản thân mình lại đến chỗ này.

Đọc tiếp

[Longfic][HunHan] Mộng – Chap 55


Chap 55

Nhất Minh đang tính rời khỏi quán trọ, thì nhìn thấy Thế Huân cõng Lộc Hàm, Phi Thanh thì đi phía sau bước đến. Vừa định mở lời hỏi thăm, thì liền bị Phi Thanh khiên như khiên bao gạo mang đi.

“Ta biết ngươi muốn nói gì, nhưng chờ một lát đi nhé.”

Phi Thanh với khuôn mặt mệt mỏi, y phục thì lắm bẩn, còn có vài vết máu đã khô dính trên y phục. Thế Huân thì khuôn mặt đầy lo lắng. Lộc Hàm thì hai mắt nhắm nghiền, hơi thở mỏng manh. Không cần đoán, y cũng biết, nhất định là có chuyện.

Đọc tiếp